Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

Ánh sáng cuối đường hầm…

Tôi là một cô bé ( dĩ nhiên là tôi là con trai ngàn phần ngàn, nhưng, khi đặt mình là một cô bé, bạn sẽ cảm nhận rõ ràng hơn, đơn giản là con gái nghĩ về những thứ quanh mình sâu sắc hơn con trai rất nhiều ) . Và, tôi bị mù.
Tôi là một cô bé mù, cũng có nghĩa tôi chưa bao giờ nhìn thấy những gì xung quanh tôi. Tất cả những gì tôi biết, và định nghĩa, chỉ là những gì tôi sờ thấy, ngửi thấy, cảm thấy, và nghe thấy. Chúng có tên gọi của chúng, nhưng chỉ khi tất cả 4 giác quan kia NHẬN THẤY chúng, với tôi nó mới thật sự có tên gọi – theo cách tưởng tượng và định hình của riêng tôi, một cô bé mù!
Chính vì thế, tôi chưa bao giờ biết những thứ mà tôi CHƯA TỪNG cảm nhận được. Và vì thế, tôi luôn đầy ắp những câu hỏi. “Con bò nhìn như thế nào” , thật khó để có thể miêu tả dễ dàng cho một cô bé mù như tôi, có ai đó trả lời: “Con bò hình chữ nhật, giống cái hộp bút, nhưng có 4 chân để đi và nó to hơn nhiều ” . Tôi cầm chiếc hột bút trên bàn, sờ xung quanh chiếc hộp, miết các đầu ngón tay vào các góc cạnh của chiếc hộp và tự nhủ: “À, ra đây là một con…bò con”,  trên đồng cỏ, có rất nhiều những “hộp bút” to đang ngặm cỏ, và cho ra sữa – ít nhất đó là hình ảnh người ta thường hay liên tưởng đến.

Tôi hỏi tiếp: “Con lợn nhìn như thế nào” , và một ai đó lên tiếng “Giống cái bình ga, nhưng cũng có 4 chân, ko to ko nhỏ hơn” . Và tôi chạy xuống bếp, sờ vào bình ga, thấy hơi lạnh của sắt, thấy vòng tay tôi ôm trọn một “con lợn” . Xếp những bình ga du lịch xung quanh một bình ga lớn, vậy là có một bức tranh Đông Hồ về đàn lợn!
Rồi tôi lại hỏi: “Mặt trời nhìn như thế nào” , ai cũng tranh nhau nói, dường như ai cũng biết, chỉ riêng mình tôi không biết, và một người đại diện nói : “Mặt trời hình tròn giống quả bóng đá, nhưng nóng lắm, và tạo ra ánh sáng…” Tôi chạy vào góc nhà, cầm quả bóng lên: “Ra đây là mặt trời, còn nhỏ hơn con lợn và con bò nhiều, “nóng” tức là giống như ánh nến vẫn thắp, vậy còn “ánh sáng”, “ánh sáng” là gì?  ” . Đến lúc này thì mọi người đều im lặng, chẳng ai trả lời tôi…
Dĩ nhiên là họ không thể miêu tả cho tôi biết, một cô bé mù thì làm sao có thể tưởng tượng ra ÁNH SÁNG ?
Mọi thứ trên đời tôi đều có thể tượng tượng ra, nhưng ánh sáng thì không bao giờ. Nhưng chính ánh sáng lại khiến mọi thứ trên đời rõ ràng hơn cả những gì một cô bé mù như tôi có thể tưởng tượng…
Tôi mở mắt ra, không còn thấy tôi là một cô bé mù nữa, mọi thứ trước mắt tôi rõ ràng hơn bao giờ hết. Cái đầu tiên tôi muốn thấy không phải là con bò, không phải con lợn, mà chính là mặt trời. Và tôi bị chói mắt, tôi buộc phải nhắm ngay mắt lại! Mặt trời hình tròn, giống quả bóng, và nóng nữa… Cái thứ khiến tôi phải nhắm mắt lại chính là ÁNH SÁNG. Những câu hỏi tưởng chừng không thể có câu trả lời thỏa đáng đôi khi lại không cần câu trả lời, mở mắt ra, và bạn sẽ thấy ánh sáng, chứ không phải là nói cho bạn những câu sáo rỗng và khó định hình như : “Ánh sáng đẹp lắm…”. Nhưng cô bé mù thì không thể làm được cái điều tưởng như đơn giản ấy…
22 năm trôi qua, đôi mắt cho tôi thấy được ánh sáng, ánh sáng giúp tôi nhìn rõ tất cả những thứ quanh tôi mà không cần phải tưởng tượng, không cần phải định hình giống như cô bé mù vẫn làm. Tôi “nhìn” mọi thứ của cuộc đời dưới nhiều góc độ, nhiều khía cạnh, tôi tự phân định đúng sai cho mọi thứ tôi “nhìn” thấy và không “nhìn” thấy. Có thứ cần ánh sáng, có thứ cần tôi cảm nhận bằng chính con người tôi.
22 năm nhìn lại, tôi đổi thay rất nhiều, cả trong và ngoài, nhưng ánh sáng thì không thay đổi. Đôi khi, tôi thấy mình như đi vào một đường hầm. Tôi cô đơn và bóng tối xâm chiếm lấy toàn bộ không gian quanh tôi, bóng tối phát triển thành nỗi sợ hãi trong chính con người tôi. Tôi đứng bất động, không làm gì khác ngoài bất động – đơn giản là tôi đã quen với việc nhìn mọi vật rồi mới suy nghĩ sẽ làm gì. Không làm điều vô ích, không làm điều không mục đích chính là cách tôi sống và tồn tại. Tôi đứng rất lâu, chờ đợi… Bỗng phía trước có cái gì le lói, tôi tự nhủ “Ánh sáng đây rồi” và chạy thật nhanh đến cuối đường hầm mong sớm nhìn thấy thứ le lói kia. Tôi đi mãi , đi mãi , tôi dừng lại để thở, nhưng con đường hầm cứ dài mãi, ánh sáng vẫn là một chấm nhỏ phía trước, dường như, “nó” cũng chạy theo tôi… Tôi nản chí, tôi không chạy nữa, tôi thỏa hiệp với chính con người tôi, tôi tự nhủ “Cứ đi thì sẽ đến, miễn là phía trước là ÁNH SÁNG…” Mọi thứ nhẹ nhàng hơn, tôi ko vội vã nữa, tôi thong thả tiến về phía ánh sáng…
NHƯNG TÔI LẠI QUÊN MỘT ĐIỀU LÀ ÁNH SÁNG CHỈ CHIẾU SÁNG 12H MỖI NGÀY!
Bóng tối chìm xuống, tia sáng nhỏ dần rồi biến mất. Tôi sợ hãi, tôi cố sức chạy thật nhanh! Không còn gì dẫn đường cho tôi,  tôi vấp ngã vào những chướng ngại vật xuất hiện trong đường hầm, quá muộn rồi, tôi lại trở về vạch xuất phát khi ánh sáng chưa xuất hiện…
... – ...– ...!
Chúc mừng sinh nhật của chính tôi!
Tôi là đôi mắt, cuộc đời tôi là đường hầm, ánh sáng le lói kia là tương lai, 12h ánh sáng chiếu sáng một ngày chính là quãng thời gian tôi tồn tại trên đời.
... tuổi, tôi không thể cứ thong thả nhìn về phía trước rồi tự nhủ “Cứ đi rồi sẽ đến”, cứ như vậy tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi đường hầm ngập đầy bóng tối kia, cứ như vậy đôi mắt tôi sẽ chỉ nhìn thấy một màu đen của sợ hãi, và  tôi sẽ chỉ là cô bé mù trong suốt 12h trong đường hầm của chính tôi…
Có chút ánh sáng le lói cuối đường hầm, tôi cố hết sức bước đi, không được phép dừng lại, bởi phía trước tôi là một vùng trời lớn, nơi có mặt trời to như quả bóng và rất nóng…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét