Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

lời anh muốn nói

i want to say ... i want you mile i want you here để cho anh ôm từng ngày
những tháng năm qua .... chờ đợi em từng ngày anh trao cho em con tìm này wo oooo
nhớ tháng năm xưa anh trao cho             em bao nhiu niềm vuj niềm hạnh phúc em còn nhớ không
thía sao em nở bỏ anh lại đây một mình           cô đơn lạnh leo` bên tấm hình xưa      em trao cho anh làm vật hẹn ước


1.6 đã 3 năm rồi anh không gặp em thật sự là anh quá nhớ em
nhơ em từng ngày anh không thể nào vơi dj hình bóng kí ước về em
anh trao cho em tình cảm của anh tình cảm mà trong tim anh là đẹp nhất
cho anh xin lỗi cái tính ích kỉ của anh đã làm tình cảm đôi ta phải biến mất
thật sự anh đã bết lỗi của anh  bù đáp tình cảm bây giờ đã muộn thật rồi
nhưng anh mún cho em biết là anh yêu em thật lòng không phải nói dối
anh biết anh là ngóc khi đã làm em đâu, không thể ta thứ cho thằng thằng tệ bạc
trong tim của em bây giờ đã có người khác nhưng anh vẫn mún nhắc lại kỉ kiệm kỉ niệm mà đôi chúng ta bên ngày vuj vè vẻ từng ngày ấu yê,m cùng nhau cảm nhận tháng ngày ngọt ngào của đôi ta
nghĩ về những kỉ niệm ấy anh cảm thấy lòng anh ấm hơn nhưng tim anh vẫn dau và lạnh giá




Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

Hãy để suy nghĩ của bạn trôi theo dòng sông ảo giác

chào mọi người tôi là Cetar . Tôi lun bận rộn với hàng tá dự định của tôi  và tôi cung~ phải thường xuyên chiến đấu nội tâm cực lực ................ Thật nực cười phải không aj mà chả biết tôi là một con người sống lạc quan thanh thản, không cần nghĩ j` hay lo lắng về điều j` và tôi cung~ thường khuyên mọi người sống giống như thế  , có le~ đó chỉ là vẻ bề ngoài ..... không cung~ không hẵn

Cuộc sống của tôi mỗi ngày mỗi thay đổi , tôi cần phải đối diện với nhìu thứ lẫn ngoài đời sống và tinh thần suy nghĩ của tôi
Đôi khi tôi suy nghĩ tại sao mình không sống như mọi đứa trẻ bình thường cười đùa vuj và chỉ biết chơi
Đôi khi tôi lại trách móc bạn thân mình là một thèn ngu
Đôi khi tôi thất bại và chán nãn với chính việc mình nghĩ ra
Đôi khi tôi bất súc và cảm thấy mệt mỏi vì viêc mình đang làm
Đôi khi tôi cảm thấy mình chỉ là một đứa trẻ bất tài không làm dc j` ngoài viêc ngồi suy nghĩ , mơ mộng ảo huyền

Những lúc như thế tôi ao ước mình được nằm ở một thảm cỏ xanh mát trên một thảo nguyên dài bát ngát, với những cơn gió nhẹ nhàng
Nếu được như thế thì trí tưởng tượng của tôi se~ được thật hơn một chút
 Điều đó không thể xẩy ra được đây............
Tôi nằm lăng ra trên giường hay mặt sàn mát lạnh .... bắt đầu sải tay và chân rộng ra , bật một cái quạt , bắt đầu nhắm mắt lại , hoàn toàn thả mỏng và thử gian, đưa tay và chân lên xuống để cho cơ thể càng thấy mệt mỏi hơn, và bắt đầu chìm vào một dòng sông , cứ tưởng tượng ra mình đang trôi trên một dòng sông, trôi từ từ chậm rãi trên mặt nước , những dòng nước mát lạnh, óng ánh, mịn màng cứ va vào cơ thể mình ,
Hãy để dòng sông rửa sạch những kí ước và những suy nghĩ trong đầu bạn , bây giờ tôi chỉ cần biết thoải mái trôi theo dòng nước , trôi mãi trôi mãi , trôi mãi
Như vậy suy nghĩ của tôi đã rở nên chính chắn hơn . Tôi không trôi dj nữa và bắt đầu suy nghĩ những thứ tốt đẹp mình đã làm trong quá khứ, và những lợi ích mà mình đang cố gắng để thực hiện trong tương lại, đôi khi lại suy nghĩ về sự thành công của chính mình trong tương lai .... đấy chính là sự thúc đẩy tôi tiến bước, tiến bước trên con đường vinh quang ........
Tôi tỉnh dạy với một tinh thần sản khoái và chính chắn hơn hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ bất súc, tự ti , nản lòng với chính bản thân lúc đầu
Cuộc sống của tôi đã gắng liền với dòng sông ảo giác , một dòng sông chảy hai dòng kí ức và tương hai , một dòng sông rửa sạch những cặn bã trong suy nghĩ của tôi , một người bạn giúp tôi thoải mái trong những lúc tôi căng thẳng và đã cho tôi vè bề ngoài ấy.............
................. dòng sông ảo giác ............ cám ơn bạn .........

                                             những lúc tôi căn thẳng và mệt mỏi hay tự ti thì tôi lại tưỡng tượng mình đang trôi trên một dòng sông và suy nghĩ nó giúp tôi thoải mái hơn , các bạn cung~ thử làm như tôi dj , chúc các bạn thành công trong cuộc sống

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

điều quý giá nhất

Điều quý giá nhất

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"

Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"

Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."

Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...


"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà đó là hạnh phúc mà ta đang nắm giữ "----> Nên trân trọng những gì mà mình đang có thì tốt hơn là cứ mơ mộng về những điều mình không có được hoặc đã bị mất đi

Ánh sáng cuối đường hầm…

Tôi là một cô bé ( dĩ nhiên là tôi là con trai ngàn phần ngàn, nhưng, khi đặt mình là một cô bé, bạn sẽ cảm nhận rõ ràng hơn, đơn giản là con gái nghĩ về những thứ quanh mình sâu sắc hơn con trai rất nhiều ) . Và, tôi bị mù.
Tôi là một cô bé mù, cũng có nghĩa tôi chưa bao giờ nhìn thấy những gì xung quanh tôi. Tất cả những gì tôi biết, và định nghĩa, chỉ là những gì tôi sờ thấy, ngửi thấy, cảm thấy, và nghe thấy. Chúng có tên gọi của chúng, nhưng chỉ khi tất cả 4 giác quan kia NHẬN THẤY chúng, với tôi nó mới thật sự có tên gọi – theo cách tưởng tượng và định hình của riêng tôi, một cô bé mù!
Chính vì thế, tôi chưa bao giờ biết những thứ mà tôi CHƯA TỪNG cảm nhận được. Và vì thế, tôi luôn đầy ắp những câu hỏi. “Con bò nhìn như thế nào” , thật khó để có thể miêu tả dễ dàng cho một cô bé mù như tôi, có ai đó trả lời: “Con bò hình chữ nhật, giống cái hộp bút, nhưng có 4 chân để đi và nó to hơn nhiều ” . Tôi cầm chiếc hột bút trên bàn, sờ xung quanh chiếc hộp, miết các đầu ngón tay vào các góc cạnh của chiếc hộp và tự nhủ: “À, ra đây là một con…bò con”,  trên đồng cỏ, có rất nhiều những “hộp bút” to đang ngặm cỏ, và cho ra sữa – ít nhất đó là hình ảnh người ta thường hay liên tưởng đến.

Tôi hỏi tiếp: “Con lợn nhìn như thế nào” , và một ai đó lên tiếng “Giống cái bình ga, nhưng cũng có 4 chân, ko to ko nhỏ hơn” . Và tôi chạy xuống bếp, sờ vào bình ga, thấy hơi lạnh của sắt, thấy vòng tay tôi ôm trọn một “con lợn” . Xếp những bình ga du lịch xung quanh một bình ga lớn, vậy là có một bức tranh Đông Hồ về đàn lợn!
Rồi tôi lại hỏi: “Mặt trời nhìn như thế nào” , ai cũng tranh nhau nói, dường như ai cũng biết, chỉ riêng mình tôi không biết, và một người đại diện nói : “Mặt trời hình tròn giống quả bóng đá, nhưng nóng lắm, và tạo ra ánh sáng…” Tôi chạy vào góc nhà, cầm quả bóng lên: “Ra đây là mặt trời, còn nhỏ hơn con lợn và con bò nhiều, “nóng” tức là giống như ánh nến vẫn thắp, vậy còn “ánh sáng”, “ánh sáng” là gì?  ” . Đến lúc này thì mọi người đều im lặng, chẳng ai trả lời tôi…
Dĩ nhiên là họ không thể miêu tả cho tôi biết, một cô bé mù thì làm sao có thể tưởng tượng ra ÁNH SÁNG ?
Mọi thứ trên đời tôi đều có thể tượng tượng ra, nhưng ánh sáng thì không bao giờ. Nhưng chính ánh sáng lại khiến mọi thứ trên đời rõ ràng hơn cả những gì một cô bé mù như tôi có thể tưởng tượng…
Tôi mở mắt ra, không còn thấy tôi là một cô bé mù nữa, mọi thứ trước mắt tôi rõ ràng hơn bao giờ hết. Cái đầu tiên tôi muốn thấy không phải là con bò, không phải con lợn, mà chính là mặt trời. Và tôi bị chói mắt, tôi buộc phải nhắm ngay mắt lại! Mặt trời hình tròn, giống quả bóng, và nóng nữa… Cái thứ khiến tôi phải nhắm mắt lại chính là ÁNH SÁNG. Những câu hỏi tưởng chừng không thể có câu trả lời thỏa đáng đôi khi lại không cần câu trả lời, mở mắt ra, và bạn sẽ thấy ánh sáng, chứ không phải là nói cho bạn những câu sáo rỗng và khó định hình như : “Ánh sáng đẹp lắm…”. Nhưng cô bé mù thì không thể làm được cái điều tưởng như đơn giản ấy…
22 năm trôi qua, đôi mắt cho tôi thấy được ánh sáng, ánh sáng giúp tôi nhìn rõ tất cả những thứ quanh tôi mà không cần phải tưởng tượng, không cần phải định hình giống như cô bé mù vẫn làm. Tôi “nhìn” mọi thứ của cuộc đời dưới nhiều góc độ, nhiều khía cạnh, tôi tự phân định đúng sai cho mọi thứ tôi “nhìn” thấy và không “nhìn” thấy. Có thứ cần ánh sáng, có thứ cần tôi cảm nhận bằng chính con người tôi.
22 năm nhìn lại, tôi đổi thay rất nhiều, cả trong và ngoài, nhưng ánh sáng thì không thay đổi. Đôi khi, tôi thấy mình như đi vào một đường hầm. Tôi cô đơn và bóng tối xâm chiếm lấy toàn bộ không gian quanh tôi, bóng tối phát triển thành nỗi sợ hãi trong chính con người tôi. Tôi đứng bất động, không làm gì khác ngoài bất động – đơn giản là tôi đã quen với việc nhìn mọi vật rồi mới suy nghĩ sẽ làm gì. Không làm điều vô ích, không làm điều không mục đích chính là cách tôi sống và tồn tại. Tôi đứng rất lâu, chờ đợi… Bỗng phía trước có cái gì le lói, tôi tự nhủ “Ánh sáng đây rồi” và chạy thật nhanh đến cuối đường hầm mong sớm nhìn thấy thứ le lói kia. Tôi đi mãi , đi mãi , tôi dừng lại để thở, nhưng con đường hầm cứ dài mãi, ánh sáng vẫn là một chấm nhỏ phía trước, dường như, “nó” cũng chạy theo tôi… Tôi nản chí, tôi không chạy nữa, tôi thỏa hiệp với chính con người tôi, tôi tự nhủ “Cứ đi thì sẽ đến, miễn là phía trước là ÁNH SÁNG…” Mọi thứ nhẹ nhàng hơn, tôi ko vội vã nữa, tôi thong thả tiến về phía ánh sáng…
NHƯNG TÔI LẠI QUÊN MỘT ĐIỀU LÀ ÁNH SÁNG CHỈ CHIẾU SÁNG 12H MỖI NGÀY!
Bóng tối chìm xuống, tia sáng nhỏ dần rồi biến mất. Tôi sợ hãi, tôi cố sức chạy thật nhanh! Không còn gì dẫn đường cho tôi,  tôi vấp ngã vào những chướng ngại vật xuất hiện trong đường hầm, quá muộn rồi, tôi lại trở về vạch xuất phát khi ánh sáng chưa xuất hiện…
... – ...– ...!
Chúc mừng sinh nhật của chính tôi!
Tôi là đôi mắt, cuộc đời tôi là đường hầm, ánh sáng le lói kia là tương lai, 12h ánh sáng chiếu sáng một ngày chính là quãng thời gian tôi tồn tại trên đời.
... tuổi, tôi không thể cứ thong thả nhìn về phía trước rồi tự nhủ “Cứ đi rồi sẽ đến”, cứ như vậy tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi đường hầm ngập đầy bóng tối kia, cứ như vậy đôi mắt tôi sẽ chỉ nhìn thấy một màu đen của sợ hãi, và  tôi sẽ chỉ là cô bé mù trong suốt 12h trong đường hầm của chính tôi…
Có chút ánh sáng le lói cuối đường hầm, tôi cố hết sức bước đi, không được phép dừng lại, bởi phía trước tôi là một vùng trời lớn, nơi có mặt trời to như quả bóng và rất nóng…